“Ừm.” Cừu Thiên Vũ chăm chú nhìn Trần Vũ, trầm ngâm một lát rồi xoay xoay ngón trỏ, nói: “Ta không hiểu lắm trào lưu của đám trẻ các ngươi. Nhưng rõ ràng ngươi muốn biết, lại cứ làm ra vẻ như không biết, thứ này hình như gọi là... ngạo kiều?”
“... Ngạo kiều hết thời từ lâu rồi. Ta khuyên ngươi sớm tìm một cái hố phân mà dìm chết mình đi, còn giữ được toàn thây, khỏi phải đợi ta tự tay ra tay.”
Cừu Thiên Vũ vẫn nở nụ cười, nhưng trong mắt đã thấp thoáng vài phần mất kiên nhẫn.
Hắn khẽ hạ tay xuống, cười nhạt: “Đã biết ta là Đạo tổ mà vẫn dám buông lời hỗn xược, xem ra phải cho ngươi một bài học rồi.”




